nên gọi anh là thầy hay chồng

Bố kẻ bị nạn. Một vụ tai nạn giao thông vừa xảy ra ngoài phố. Mọi người tò mò chen lấn vòng trong vòng ngoài để xem. Một anh línhđến chậm không tài nào vào xem được. Tức quá, anh ta liền hét toáng lên: - Tôi là bố kẻ bị nạn đây! Mọi người kinh ngạc quay lại Sau đó thấy em tin tưởng, nên nói em ck cho tk Ninh Thị Vân Anh tiền lấy hàng, thêm nữa là kêu mua 100kg sầu riêng cho Chị Ba ở Nhật, rồi ko thấy tăm hơi sầu riêng đâu, rồi mua vali 4.2tr cũng vậy (khoản này hôm 6/9 em nói em báo công an rồi, thì bạn mới chuyển lại) chứng tỏ Còn đại từ "anh" được Bảo Thanh đề nghị thay đổi cho "chất" hơn so với từ "tôi" ban đầu. Sự thay đổi đã tạo ra câu thoại ấn tượng "Đừng thấy anh ngon mà gọi anh là con đĩ" trong đó vừa chất chứa sự uất ức và tự mãn của một cô nàng FA luôn khao khát tình yêu mà chưa bao giờ có được khiến cô từng phải thốt lên với bạn mình. Thời gian dần trôi cũng đến ngày cúng thất 7 ngày của bác T, hôm đó mọi người giao cho anh B là con trai bác T đi mua lễ và mời thầy về. Anh B đi từ sáng sớm mà đến gần trưa vẫn không thấy về, mọi người gọi điện thoại cho anh mà không được nên rất lo lắng. Bộ phim sex nhật bản kể lại cho chúng ta một câu chuyện về nữ PT dâm dục và anh học viên số hưởng, dạo gần đây cô vợ tôi lại chuyển sang ăn kiêng, cô ấy dường như còn nghiện xem video do thầy giáo live chim. Thì ra cô vợ của tôi là đang sợ mập nên cô vợ của tôi đã xem và tập theo một vị huấn luyện Anh ta cũng chính là con sâu ăn bám cuộc đời bạn, nếu không tiêu tiền của bạn cũng sẽ dụ bạn đầu tư tiền vào những kế hoạch "không đâu" của anh ta. Vậy nên, nếu là một cô nàng tỉnh táo, hãy đá con sâu đó đi, để hàng ngày bạn được sống vui vẻ, hạnh phúc. nigukecent1989. Tôi, con Mỹ, con Thanh và thằng Khoa cùng ra sân vườn làm bữa tiệc nướng. Dưới bóng cây mát rượi, cả đám cùng nhau nhớ và kể lại những kỉ niệm lúc xưa. Thời gian trôi qua nhanh quá, quanh đi quẩn lại sắp năm cuối đại học, rồi tốt nghiệp ra trường để mà “Lao vào đời mà kiếm cơm, lao vào đời tìm cơ hội” rồi! Đấy là đối với tụi nó, chứ tôi còn chưa học xong năm 3 nữa là. Thấy chưa, lấy chồng sớm, sanh con sớm là cập rập vậy đó! Nhiều khi nghĩ cũng tủi lắm ấy chứ. Đang suy nghĩ miên man, tưởng tượng nếu như không gặp thầy Vũ, giờ tôi vẫn còn như tụi nó nhỉ? Vẫn chạy con cub 50 hết thành phố vừa đi làm vừa đi học. ”Bụp”, tui giật người 1 cái, con tôi trong bụng nó sút tôi không thương tiếc. Vì nó muốn thức tỉnh tâm hồn đang hoang tưởng và ăn mày quá khứ của mẹ nó, muốn gọi hồn mẹ nó trở về với hiện không đúng, nếu tôi không gặp thầy, tôi cũng chẳng học nổi lên tới đại học đâu. Bà mẹ kế dễ dàng gì tha cho tôi, đúng như lời ông chồng già nhà tôi nói. Lạng quạng ổng không bước vào cuộc đời của tôi sớm, chắc giờ có thể tôi đi làm dâu xứ Đài rồi. Chứ chả phải ngồi đây mà đàn đúm cùng lũ bạn, trong căn biệt thự xa hoa này. Trong bụng lại có thêm 2 đứa nhóc đáng yêu như thế này chứ! Thôi, cái gì cũng có cái giá của nó. Hạnh phúc là khi mình biết đủ, và trân quý những gì mình đang có. Tôi còn trẻ chán, lại quá may mắn khi gặp ông chồng tâm lí, yêu thương và quá chiều chuộng tôi như đã hứa khi sanh xong, ổng cho tôi tha hồ bay nhảy, làm những gì mà mình thích. Đã thế, ổng chẳng bao giờ ép tôi phải trưởng thành, cứ hồn nhiên sống healthy bên cạnh ổng. Vì thế giới bao la, mệt mỏi bên ngoài kia đã có thầy gánh vác cho tôi hết rồi. Quay qua nhìn thằng Khoa và con Thanh đang ngồi cạnh nhau chim chuột, thấy mà cũng hạnh phúc lây với tụi nó. Con Mỹ vừa ăn vừa lên tiếng hỏi- Thanh, sao mày không dọn qua ở chung với thằng Khoa luôn Thôi, nhà đứa nào đứa nấy ở, sáp tùng lại đè nhau quất miết học hành gì nổi!Con Thanh vừa dứt lời đã bị thằng Khoa đưa tay bịp chặt cái mỏ đang tía lia của mình lại. Thằng nhỏ trợn to mắt nhìn con Thanh, ý tứ bảo rằng chuyện này cũng đi nói tào lao với người khác được sao? Tôi và con Mỹ bụm miệng cười khiến Khoa công tử đỏ au cả mặt. Con Thanh kéo tay thằng Khoa xuống, giương mắt lên nhìn thằng Khoa hỏi- Bộ em nói không đúng sao?- Không! Bộ anh bên em chỉ vì chuyện đó thôi hả? Mẹ anh kêu em qua ở, cho em khỏi tốn tiền nhà trọ, lấy tiền đó để dành mà xài. Qua nhà mẹ sẽ lo hết cho em, em chỉ có tập trung học thôi. Mà em cứng đầu vừa thôi chứ!Nghe thằng Khoa giải thích, con Thanh cụp mắt nói lên tiếng lòng của mình- Nhưng em không thích sống thử, sống hạnh phúc vui vẻ đến lúc lấy nhau thì không nói. Lỡ về chung rồi lại phát hiện ra không hợp nhau. Bất đồng quan điểm rồi xảy ra mâu thuẫn, dẫn đến chia tay, cuối cùng em nhục nhã dọn đi, lại còn gắn mác đã từng sống thử với trai nữa, mặt mũi em để đâu. Anh là con trai không nói, nhưng em là con gái mà. Với lại em với anh chưa có danh phận chính thức, em không muốn mang tiếng sống bám vào gia đình bạn trai đâu. Em có tự trọng của riêng con ghệ mình nói quá thấu tình đạt lý, thằng Khoa thở dài, cũng cụp mắt nhìn con Thanh. Hai đứa nhìn nhau qua lại như kiểu” Em thấy anh hơi buồn ! Anh cũng thấy em hơi buồn. Nhưng... anh buồn hơn em”. Trông tụi nó như thế này, tôi cũng nói thêm ý bênh vực con Thanh, vì mình cũng là phận con gái, nên ít nhiều cũng hiểu rõ tâm tư của con nhỏ ra sao- Nó nói đúng đó Khoa. Mày hiểu cho nó đi, mày với nó mới yêu nhau đã bao lâu đâu, tự nhiên giờ dọn về nhà mày ở, để mẹ mày lo cho nó như vậy. Nhà mày không nói gì, nhưng người ngoài không hiểu lại nghĩ khác, tội cho con Thanh chứ mày chẳng mất mát gì đâu. Tụi bay cứ yêu đương tìm hiểu kĩ đi, mẹ mày cũng đã nói 2 đứa bay yêu thì yêu nhưng vẫn phải ráng học hành tử tế mà, đừng phụ công lao của ba mẹ 2 bên chứ. Mốt tốt nghiệp rồi ra đời, suy nghĩ chính chắn và trưởng thành, tự khắc tụi bay biết mình phải thế nào với nhau mà. Giờ còn trẻ quá! Cứ từ từ, đừng gấp này con Mỹ cũng thêm ý kiến, để chia sẻ cho bạn bè có những sự lựa chọ đúng đắn cho bản thân, chuyện nào giỡn được thì giỡn. Đôi khi có những chuyện phải cần sự nghiêm túc để nói chuyện, nhằm cùng nhau san sẻ và trao đổi, tiếp thu ý kiến từ Ừm Khoa, mày thương con Thanh thì mày cũng nên hiểu cho nó. Thầy Vũ và anh Nam nhà tao, dù gì cũng đã khá lớn tuổi. Vào đời ma sát, va vấp nhiều rồi. Họ có sự trưởng thành và chính chắn, quyết định của họ cũng có sự suy xét kĩ càng. Mày còn trẻ quá, cây cao chưa đủ bóng rợp. Mày ráng phấn đấu bản thân cho tốt đi, rồi lúc đó mày đường hoàng chính chính, tự tay mày rước nó về. Tự tiền mày kiếm mà lo cho nó, như vậy mày sẽ thấy tự hào hơn là giờ để mẹ mày lo cho nó không? Thấy chúng tôi mỗi người 1 ý nói quá chí lí. Thằng Khoa nắm chặt tay con Thanh, trong đáy mắt nổi lên rất nhiều tia cố gắng. Chẳng cần để ý trước mặt còn có sự xuất hiện của bọn tôi, nó cúi đầu thì thào vào tai con Thanh vài câu- Thanh, em đợi anh nha. Anh không dám hứa với em điều gì, nhưng sẽ ráng phấn đấu để sau này cho em có 1 cuộc sống thật Thanh cảm động khẽ gật đầu, rưng rưng mắt nhìn thằng Khoa. Như thể 2 đứa muốn cùng nhau cố gắng vì tương lai sau này. Cả tôi và con Mỹ trong lòng thầm chúc 2 đứa chúng nó sẽ mạnh mẽ vượt qua được nhiều sóng gió, mai sau có thể hạnh phúc bên nhau lâu dài. Mong rằng thằng Khoa cũng sẽ là bờ vai vững chắc cho con Thanh dựa vào như anh Nam và thầy Vũ vậy.——-————-Buổi chiều ấy, vẫn như mọi khi, tôi ngồi ở xích đu đù đưa đợi chồng về. Bụng bầu đã lú sắp vượt mặt, 2 chân bị phù và mặt mũi cũng hơi sưng rồi. Hai thằng nhóc dạo này do đã lớn nên không gian trong bụng quá chật hẹp, chúng nó thi nhau đạp rồi thúc tôi muốn ná thở. Đêm ngủ không nổi, nhiều khi đau lưng muốn nằm ngửa ra để giãn xương sống nhưng là cả 1 cực hình. Muốn trở mình là phải bợ cái bụng vác qua theo. Nằm ngửa ra 1 xíu là cái bụng nó đè cho muốn tắt thở. Đi lại cũng bắt đầu khó khăn và nặng nhọc. Ông thầy già còn đòi mua xe lăn để đẩy tôi đi cho nhanh, chứ thấy tôi ục ịch di chuyển nặng nề như thế này làm ổng xót không chịu ăn uống cũng nhiều hơn trước, ăn cơm là phải ăn cả thố chứ chén có nhằm nhò dính kẽ răng gì đâu. Nhiều lúc nửa đêm đói cào cả ruột, 2 đứa nhóc nó chịu không nổi, đạp tôi muốn rớt xuống giường. Cha già của tụi nó đang ngủ mà phải bật dậy, xuống làm đồ cho tôi ăn để chiều lòng 2 thằng oách con. Nhưng tôi lại chẳng lên cân bao nhiêu. Bầu 7 tháng mà tính từ lúc ốm nghén bị sụt 3 kg, đến giờ lên thêm được có 6 kí lô thui, mặc dù tôi đang mang thai đôi đó. Ông thầy già lo lắng không biết tôi lên cân ít như thế, rồi trong bụng con ổng có hấp thu chất dinh dưỡng được không? Kì diệu là đứa nào cũng đủ kí trong từng giai đoạn, đã thế các chỉ số còn cao hơn các thai nhi bình siêu âm 4D mà mũi đứa nào cũng cao chọc trời, mới nhìn sơ qua mà thấy khuôn mặt đứa nào đứa nấy nét không thể tả. Có thằng nhóc mà bị chẩn đoán là sau này sẽ làm mưa làm gió nó còn giơ ngón tay hình chữ “ V ” như muốn chào tôi với ba nó vậy. Bác sĩ siêu âm vô tình chụp được khoảnh khắc ấy và in ra, tôi đem về cho bà Lệ coi mà cả nhà ai cũng muốn cười banh xóm làng. Tôi muốn đi tập Yoga cho bà bầu để sau này dễ sanh nở, nhưng bị ông chồng già cản Thôi, em chịu khó đi bộ trong nhà tới lui cho khoẻ, đừng tập mấy bài tập gì đó cho nở xương chậu dễ đẻ làm gì. Con nó đủ tuần, đủ kí, đủ tháng anh cho em mổ chủ động bắt thai ra. Chứ em sinh đôi, nhiều biến chứng lắm, đợi em vỡ ối đẻ thường lỡ có chuyện gì thì anh sống ra sao?Với nhìn em đau đẻ quằn quại anh cũng chịu không nổi đâu. Em yên tâm, anh sẽ theo em vô tận phòng mổ, cùng em vượt cạn mà, tận mắt thấy em và các con bình an anh mới yên lòng. Chứ đứng ngoài ngóng chờ trong hồi hộp, sợ anh bị ép tim, chưa kịp gặp mẹ con em đã quy tiên luôn rồi. Với lại..... phải giữ chỗ đó của em cho cẩn thận, để 2 thằng nhóc nó chui là từ nơi đó, hết thằng này tới thằng kia, là nát hết hàng họ của anh. Sau này lấy gì mà ổng muốn sao thì tôi nghe vậy, cãi làm gì cho mệt. Khi xe thầy đã xuống tầng hầm để xe, vài phút sau bóng ổng đã xuất hiện, từng bước tiến lại gần tôi đang đứng chờ ổng nãy giờ. Sự mệt mỏi sau 1 ngày làm việc vất vả chợt tan biến, khi tôi đeo “cái balo ngược” bự chảng đứng đó nhìn ổng cười. Ánh nắng chiều tà phủ xuống đầu nhợt nhạt sắp tắt. Những cơn gió chiều lồng lộng lùa vào khoảng sân rộng đung đưa cây cỏ và làm tóc tôi khẽ tung bay. Thầy từ trên cao ngó xuống, khuôn mặt đã già đi hơn lúc tôi gặp ổng lần đầu trên giảng đường chút xíu. Nhưng vẫn còn soái và ngầu lắm. Vẻ điển trai, tuấn tú vốn có đã “mặn” thêm vài phần sau khi đã có vợ có con. Chính tôi là vợ còn cảm nhận toàn thân ổng ngày càng toát ra vẻ quyến rũ của người đàn ông có gia đình hơn hồi xưa rất nhiều. Thấy mình ngày càng xuống sắc mà chồng mình phơi phới như thế quả là có chút tủi thân và ghen tị. Giờ mà ổng muốn cưới thêm vợ bé chắc gái nó đăng kí xếp hàng từ đây ra tới Hà Nội cho nhìn tôi, khẽ đưa tay vuốt tóc tôi cho gọn gàng, không để gió thổi bay nữa. Nhu mì hỏi- Bữa nay ở nhà 2 thằng giặc nó có đạp em nhiều không?- Đạp muốn chết đi sống lại luôn nè, anh về xử nó cho em Hai cái thằng này thiệt là !Nói rồi thầy bế bổng cả mẹ lẫn con vào nhà, không quên đặt lên trán tôi 1 nụ hôn nhớ nhung. Gian bếp đã ngập tràn mùi thức ăn thơm phức, dì Phương và dì Hồng - người giúp việc mới đã bày biện tất cả trên bàn ăn, chờ tôi và thầy vào cùng nhau dùng bữa tối. Hoá ra hạnh phúc đơn giản chỉ có vậy ! Cứ ngỡ rằng con tim này quá sắt đá không muốn mở lòng với ai, nhưng ngày mà em ngã vào lòng tôi thì bức tường băng giá ấy sụp đổ. Đôi mắt trong veo của em, nụ cười xinh đẹp của em, sự thuần khiết của em, mọi thứ của em tôi đều muốn chiếm hữu của riêng mình. Tôi nguyện dùng cả phần đời còn lại để thương yêu, chăm sóc và cưng chiều em luôn mãi. Truyện đôi lúc bàn về cuộc sống hôn nhân và tình dục vợ chồng. Mong các bạn dưới 18 tuổi nên thận trọng. Mình không muốn dạy hư các bạn này do Hạnh Pinky cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon   Khi tôi cố lết cái xác với tâm hồn chứa nhiều suy tư phiền muộn về tới phòng ngủ. Thầy đã chờ tôi ở nhà từ lúc nào rồi! Bữa nay thật lạ, ổng đi làm về lại ra ngoài ban công nằm dài trên ghế, đưa tay gác trán suy nghĩ về 1 nơi xa xăm nào đó. Bỗng điện thoại của thầy ở trên bàn kính bên cạnh reo lên. Sau khi nghe người ta thông báo xong về 1 chuyện gì có vẻ rất nghiêm trọng, thầy hốt hoảng- Hả, Mất rồi sao? Tôi biết rồi, tôi sẽ thu xếp. Cám ơn cậu nhiều!Thầy cúp máy rồi tôi lại nghe thấy tiếng ổng thở dài tiếc nuối. Cả người toát ra vẻ mất mát và buồn trĩu vô cùng nặng nề. Khiến tôi nép người sau cánh cửa mà tâm trạng đã không tốt, trông thấy ổng cô đơn, buồn phiền thế này càng trở nên bi sầu hơn. Thầy nói mất là mất cái gì ta? Các dự án hay nhà đầu tư như lời chị Như nói. Chả lẽ ba chị ấy đang âm thầm ra tay rồi sao? Tôi đau khổ xoè 2 bàn tay trắng của mình ra vì không thể giúp gì được cho thầy, cảm giác đau đớn bất lực không thể tả thành lời. Con Thanh nói đúng ”Nghèo không phải cái tội. Cái tội là nhà tớ không giàu.” Nghĩ tới ba mẹ mình tôi lại càng thấy oải chè đậu. Ba vợ người ta có thể giúp con rể tiến xa lên tới đỉnh, còn ba tôi lại báo hại con rể mình lùi thêm vài bước. Hỏi sao không rầu không chán cho được!Thầy đứng lên và định bụng đi vào nhà, nhưng quay lại thấy tôi đang đứng thần người nhìn, ổng vội tiến đến hỏi- Em về nãy giờ sao không lên tiếng vậy? Đứng thù lù 1 đống làm người ta muốn giật mình bắn cố gắng trở về trạng thái bình thường. Kiềm chế và che giấu hoàn toàn cảm xúc đau buồn trong lòng của mình từ ban nãy tới giờ. Ráng vẽ nụ cười nham nhở trên miệng để chọc ghẹo ổng- Bộ anh ăn ở xấu xa, ác đức quá hay sao mà không ai làm gì cũng giật mình vậy?Ổng đưa nguyên bàn tay rộng lớn của mình úp lên cả khuôn mặt của tôi như muốn bóp lấy- Tại cái bản mặt của em nó xấu tàn canh quá mà, nên anh mới thấy hết hồn. Thôi vô tắm đi cưng, rồi anh đưa em đi ăn với học Anh Văn nè. Lát anh có chuyện phải đi gấp. Tôi đẩy tay thầy ra khỏi mặt mình rồi nắm lấy, lộ rõ vẻ lo lắng không che giấu được mà hỏi- Anh đang gặp chuyện gì nghiêm trọng lắm phải không?Thầy hơi ngẩn người, nheo mắt nhíu mày nhìn tôi- Ủa có chuyện gì đâu, sao hôm nay lại có người tự dưng đa sầu đa cảm quan tâm đến chuyện cá nhân của tôi thế này? Thường ngày kêu không thèm quan tâm đến tôi mà ta?- Em không nói giỡn mà, em hỏi nghiêm túc đó!Tôi nghiêm mặt hỏi thầy, còn ổng phì cười xoa đầu tôi trấn an- Em điên quá, suy nghĩ tào lao. Thôi vô tắm rửa dùm tôi lẹ đi. Tui đói rung người rồi nè! Dứt lời ổng đẩy người tôi vào phòng tắm hối thúc, không để tôi ở lại hỏi nhây nữa. Có lẽ thầy không muốn tôi suy nghĩ quá nhiều về chuyện của thầy. Vì ổng luôn muốn tôi được vui vẻ, hạnh phúc, vô tư vô lo như bạn bè cùng trang lứa. Thầy từng nói với tôi rằng “Cả đời của em anh sẽ gánh tất cả, còn đời của anh cũng hãy để tự mình anh gánh. Em chỉ việc ngồi yên quạt mát và lau mồ hôi cho anh được rồi, em hiểu không?” Nhưng tôi không cam lòng nhìn thầy bị như vậy, vì mình mà ổng bị tiểu nhân hại đến mức thân bại danh liệt. Nói chứ đàn ông họ cần phải có sự nghiệp và danh vọng trong tay. Để có thể chứng tỏ bản lĩnh và uy quyền của mình như chúa tể sơn lâm vậy. Vì bản chất của họ là háo thắng và thích thể hiện tưởng tượng trong đầu nếu 1 ngày thầy mất đi tất cả, bàn tay trắng hơn cả tờ giấy. Chắc thầy sẽ rất sốc và bần thần lắm! Tôi thề nếu thầy lỡ có lâm vào tình cảnh bi đát như vậy, tôi vẫn dám dũng cảm nắm tay và yêu ổng nhiều như lúc trong tay ổng đang có tất cả như bây giờ. Sẽ kề bên, sát cánh và động viên thầy không ngừng nghỉ. Và bàn tay sẽ không bao giờ buông ổng ra dù trời có sập xuống ngay trên đầu. Nhưng.....giờ vẫn còn kịp để tôi có thể ngăn chặn và làm cho điều đó không xảy ra được. Nói gì thì nói tôi sẽ không thể chịu được cái cảnh nhìn thầy đau khổ như thế đâu. Tôi không hề muốn trông thấy cái viễn cảnh ấy tí nào cả!Tắm rửa xong xuôi, tôi và ổng xuống hầm lấy xe và ghé vào nhà hàng The Sushi Bar để dùng bữa chiều. Tại tôi nói tôi thèm mấy món cơm cuộn của người Nhật. Bữa nay cả tôi và thầy bỗng trầm lặng hơn thường, cả 2 kêu nhiều món nhưng lại ăn rất ít. Thầy thì cứ đăm chiêu suy nghĩ về điều gì đó, còn tôi lại chăm chú ngắm ổng để xem có thể nhìn ra điều đó là điều gì. Tôi khẽ chạm tay mình lên bàn tay của ổng đang đặt trên bàn. Nhẹ giọng nói- Em xin lỗi, từ trước tới nay em không hề giúp gì được cho anh cả. Anh đang gặp chuyện gì rắc rối lắm phải không? Em có thể giúp được gì cho anh không?Nghe tôi lên tiếng, thầy xoay qua nhìn tôi, đôi mắt vốn đang thâm trầm bỗng bừng sáng, nụ cười dịu dàng vốn luôn dành cho tôi lại xuất hiện- Bữa nay em bị vong Triệu Vy dựa vào hay sao mà dịu dàng nết na quá vậy? Lo ăn đi nè má nhỏ của tui ơi! Tui đang suy nghĩ về chuyện làm ăn thôi, chứ có gì đâu mà em cứ đoán già đoán non, rồi mặt mày chù ụ như đưa đám vậy hả? Cười tươi lên cho anh làm ăn được coi. Nhìn cái mặt của em bây giờ là ông Thần Tài muốn quay đầu xe rồi!Bàn tay tôi nắm chặt lấy tay thầy thêm vài phần, thu hết vẻ nghiêm túc mà chân tình nói- Em sợ anh đang gặp chuyện gì rắc rối nên giấu em. Tại thấy từ chiều đến giờ anh cứ trầm ngâm nên em hơi Trời, bộ em thương tui nhiều lắm hả? Sợ tui buồn hay gặp chuyện gì đến vậy sao? Vậy nói tui nghe câu nào coi được được chút xíu, để lấy động lực mà sống tiếp chống cằm nhìn tôi cười, như muốn chờ tôi mở miệng nói gì đó ngọt ngào theo đúng ý ổng. Tôi mỉm cười gian xảo, vươn cổ hôn “chụt” lên má thầy 1 cái, rồi sẵn thì thào vào tai ổng câu này, vì không muốn mọi người xung quanh nghe thấy- Cố lên nha anh yêu! Tối nay rảnh rảnh làm vài nháy!Thầy 2 tay đỡ chán, đầu cúi xuống, híp mắt bật cười thành tiếng, miệng lầm bầm nói nhỏ 1 mình- Em xin lỗi cô nhiều lắm! Em sơ suất dạy cháu nó đổ đốn thế này rồi!Thầy dừng xe trước cửa trung tâm Anh Ngữ gần nhà. Trước khi tôi mở cửa xe bước xuống, ổng phải kéo người tôi lại hôn tới tấp trên mặt mày tôi như thủ tục thường ngày, mỗi khi tôi rời ổng đi đâu đó. Thấy tôi bước vào cửa, ổng mới yên tâm cho xe chạy đi. Khi xe của thầy hoà vào dòng xe cộ đang cùng lưu thông trên đường, rồi xa tít mất dấu. Tôi quay ngược trở ra, không muốn đi học nữa. Đúng thế, là tôi cúp tiết. Bước chân nặng nề đi dạo đến công viên gần đó để có thể bình tâm suy nghĩ. Lựa cho mình 1 góc ghế đá trống gần đường, để có thể ngắm đường phố tấp nập xung quanh. Cả người toát ra sự cô đớn trống trải và nhiều tâm sự nặng Làm sao con khóc!Tôi giật mình ngước lên sau tiếng nói của người đàn ông nào đó, đã giả giọng Mr. Bụt trong mấy vở tuồng kịch Tấm Cám. Dưới ánh đèn đường, bóng dáng thằng Khoa từ trên ngó xuống nhìn tôi mỉm cười. Nụ cười ấm áp như vầng thái dương ban ngày chiếu sáng, sưởi ấm sự lạnh lẽo cô đơn đang lan rộng tối mịt trong lòng tôi lúc này. Tôi vội quệt nước mắt đọng trên mi, cười nói đáp lại nó - Đi đâu đây cha nội?Thằng Khoa ngồi xuống cạnh tôi, đưa tay vỗ đầu tôi nhè nhẹ, giọng an ủi vụng về- Mày cười nhìn đẹp hơn á, khóc trông xấu thấy Ơ hay, tao có khóc đâu, bụi bay vào mắt nhởn nhơ mặt, tỏ vẻ vô tư như mọi khi đáp lại nó. Nó cười khẩy rồi nói tiếp- Có chuyện gì buồn à? Chồng già mày đâu rồi! Sao để mày lông bông ngoài đây? Không sợ xe hốt động vật hoang dã đi ngang tống mày vào sở thú sao?Tính thằng này không khịa tôi là nó không chịu nổi hay gì á. Tôi lườm nó miệng lầm bầm- Thằng quỷ mất dạy. Tao đang ngồi đây bế quan để tu tâm dưỡng tánh, mong ngày nào đó có thể tu thành chánh quả. Đâu ra mặt chó mày ở đây xuất hiện, phá đảo chuyện tu luyện của tao thế này. Mà ủa? Xe mày đâu. Tự nhiên quởn quởn ra đây vậy?Nó hất cằm chỉ về chiếc Audi Q5 đang đậu gần đó, rồi quay lại trả lời tôi- Tao mới bên nhà ba mẹ tao về, đậu dừng đèn đỏ ở góc kia. Thấy mày băng qua đường trước mặt xe tao mà trông mặt mày cứ như mới bị chó cắn. Nên dừng xe tấp vào hỏi thăm mày nè. Mà sao? Chuyện đầu đuôi thế nào? Kể khúc giữa tao nghe, xem tao có thể giúp mày chuyện gì được không?- Ồ, đâu có gì đâu. Ở nhà riết buồn chán quá, nên ra ngoài đi dạo cho khuây khoả xíu thôi. Con gái tụi tao mà, lúc nắng lúc mưa mày ơi!Tôi nhún vai trả lời nó cách bình thản, còn nó thì tự nhiên nghiêm túc đến kì lạ, nhìn thẳng vào đôi mắt tôi nói rằng- Vy Anh à! Có lẽ, đã đến lúc tao nên mở lòng bắt đầu 1 mối quan hệ với người khác ha!Tôi hơi đơ người, khi nó tự dưng lại nói chuyện này với mình cách thẳng thắn đến nghiêm túc như vậy. Nên vội thắc mắc hỏi- Ủa? Thì mày quen đi Khoa. Tao có quyền cấm mày được à, tao còn cầu mong cho mày được hạnh phúc không thua kém gì 2 con mắm kia đâu, thiệt đó! Tự dưng bữa nay mày bị gì vậy cà?- Bộ mày không hề cảm nhận được rằng, lúc trước, tao đã từng rất thích mày hay sao hả con ngốc kia? Nói thì hay lắm nhưng khi đụng chuyện thì mới trắng mắt ra. Trước khi bước vào cổng trường, tôi phải hít thở thật sâu, lấy hết dũng khí và can đảm, trong đầu ngân vang câu hát “ Tiến về Sài Gòn, ta quét sạch giặc thù...” để có động lực mà bước vô. Ban sáng ông thầy già cũng đã nói với tôi rằng- Em có thấy mặt em và anh dày đến nỗi láng o, mụn cũng không thể đục thủng không? Hãy sống sao đừng phụ công lao của tạo hoá!Chưa tới trường thì hùng hùng hổ hổ cho cố xác, đến khi chạm 1 chân vô tới cổng, tôi vội kéo khẩu trang lên, xoã tóc loà xoà trước mặt, người luồn cúi mà lủi thủi đi vào. Cứ như thể mình là tên tội phạm đang bị truy nã trách nhiệm hình Chào vợ ông giáo!Tiếng thằng Khoa vang lên sau lưng làm tôi giật bắn mình. Tôi quay lại trừng mắt nhìn nó, chỉ thấy nó toe toét nhìn tôi cười- Sao trông mày rũ rượi quá vậy! Nay thành sao hạng A rồi tươi tắn lên đi Mày làm ơn làm phước đừng xỉa xói tao nữa được không? Tao đang muốn sống dở chết dở nhăn nhó khổ sở trả lời nó, còn nó thì vỗ vai tôi an ủi- Sống chết gì, mày không nghe Sơn Tùng MTP đã nói hả “ Muốn ngồi ở một vị trí không ai ngồi được, thì phải chịu những cảm giác không ai chịu được". Thôi! Mạnh mẽ mà đương đầu đi. Tao tin mày, chồng mày tin mày, con Thanh và con Mỹ cũng tin mày. Cố lên mắm vố!Tôi đây nào cần ai tin chứ! Và cũng chả muốn ngồi vào vị trí mà nó vừa nói. Tại bị dí dao vào cổ rồi nên phải đặt mông lên ngồi thôi. Giờ bị gai nó đâm muốn thủng mông luôn rồi nè. Hiện trường vụ tự tử hôm bữa vẫn đang bị rào lại, được thắp nhang và cúng kiếng cẩn thận. Khi đi qua mà tôi khẽ rùng mình ớn và thằng Khoa vừa đi vừa nói chuyện được vài câu rồi chia tay 2 ngả trở lại lớp học. Vừa bước vào lớp, 1 bầu không khí gượng gạo xộc đến khiến tinh thần tôi hơi hỗn loạn. Thấy sự xuất hiện của tôi, cả đám trong lớp bắt đầu xì xào bàn tán không ngừng. Tôi cố gắng bình tĩnh đặt mông xuống ghế để yên vị chỗ ngồi, chân tay lọng cọng không được tự nhiên. Bỗng có 1 con nhỏ cũng hay nói chuyện với tụi tôi chạy lại ngồi cạnh, vỗ vai tôi để hỏi dò- Ê bà, bộ bà là vợ của thầy Vũ thiệt hả?Tôi đơ mặt, lúng túng không biết phải trả lời nó ra sao, tay gãi đầu ấp úng - Ờ...ờ thì...Hổng phải đâu! Thầy.. thầy Vũ là anh họ tui á!Mèng đéc ơi! Sao tôi thấy mình hèn hạ dữ vậy trời! Cái mặt tôi hiện giờ đang đỏ au lên vì vừa nói dóc trắng trợn. Nhưng con nhỏ đó không dễ dàng tha cho tôi, nó mau chóng tung ra chứng cứ xác thực nhằm bật lại câu trả lời hết sức xảo trá của tôi vừa Thôi bà ơi! Ngại ngùng gì! Thầy Vũ mới thay đổi ảnh đại diện của mình nè! Cái mặt bà chình ình trên đó nữa. Bà chối chi cho mệt, tụi nó cũng biết hết trơn rồi!Ủa, biết rồi còn ra hỏi con chi vậy má? Má cũng rảnh quá ha! Tôi rủa thầm con nhỏ vô duyên chúa trong bụng. Rồi trên mặt nở nụ cười xấu hổ với nó. Nó vỗ vai tôi rồi đứng lên để trở về vị trí cũ, vì con Thanh bạn tôi đang bước vào. Trước khi đi, không quên để lại 1 câu châm chọc- Hoá ra từ trước đến nay, các hạ là “chân nhân bất lộ tướng”. Tại hạ thiệt là khâm phục đó mà! Xin cáo từ và bảo quỷ điên, ”cơm mẹ nấu”! Coi phim kiếm hiệp riết tản tản. Tôi nhắm mắt kìm nén sự bức xúc, thì thêm con Thanh vừa đặt ba lô xuống vừa vu vơ hát ca, như muốn tạt cho tôi thêm gáo nước lạnh cho mát mặt- “Bạn của em sống hơi giả trân. Học ở đâu cái nết rất trân. Khi bạn cười lẫn khi bạn nói. Không thấy gì ngoài sự giả trân”.Một sự đau khổ đang rình rang lan toả khắp cơ thể. Sao có 1 ngày, cả thế giới lại muốn chống đối tôi như thế này, thật thê thảm! Con Thanh thấy vẻ mặt đau khổ của tôi, vội cười an ủi- Thôi, còn gì đâu mà khóc với sầu! Mày nên vui lên mới đúng chứ! Thầy Vũ ra mặt thẳng thắn công khai mày rần rần trên Facebook rồi kìa, mày biết chưa?Ờ ha! Quên tía mất vụ này, vừa nãy nghe con nhỏ vô duyên chúa nói rồi ấy chứ, tại còn đang tìm cách chống trả nó nên tôi không nhớ đến. Ông thầy già lại dở trò gì nữa đây? Tôi vội lấy điện thoại ra để vào trang cá nhân của nay, trang Facebook của thầy không có bất kì thứ gì ngoài công việc về các sự kiện và bài chia sẻ học tập cho sinh viên. Tụi nó biết là trang cá nhân này của thầy là do thầy được “tag” ảnh từ trang mạng chính thống của nhà trường, trong 1 buổi đón tiếp, giao lưu trò chuyện với 1 chuyên gia thiết kế đình đám từ nước ngoài về. Tướng mạo thầy ngồi cạnh với mấy ông tây kia, không phải do thầy là chồng tôi mà tôi khen chứ thiệt, nhiều khi muốn ăn đứt luôn mấy ổng. Sau đó, nghe nói tên thầy được các sinh viên trong và ngoài trường rần rần tìm kiếm sôi sục vì quá “hot”, nhất là bọn con gái muốn chết lên chết xuống vì vẻ ngoài xuất chúng của ổng. Nhưng 1 chút thông tin về thầy cũng không có ngoài cái ngày tháng năm sinh, tất cả còn lại đều kín như bữa nay, kì tích đã xuất hiện, ảnh của tôi đã được ổng đặt sáng lạn như kim cương hột xoàn, mà bất kì ai vô trang của ổng cũng sẽ thấy tôi đầu tiên. Nhìn bức ảnh xong, tôi muốn xụi càng tại chỗ. Nghĩ sao vậy hả ông chồng già kia? Ổng chụp bức ảnh này lúc nào tôi cũng không hay luôn. Tấm ảnh là tôi khi đang ngủ nằm sấp, tấm chăn trắng tinh che tới gần bờ vai trần hồng hào mướt mát của tôi, trên nền ga giường cũng màu trắng. Tôi đảm bảo lúc này chắc vào 1 buổi sáng nào đó, sau khi tối qua mới cùng thầy ”mần” nhau xong. Nên bất kì ai nhìn vào cũng có thể đoán là tôi đang trong tình trạng khoả thân, mặc dù cái ảnh không hề khoả thân chút nào. Mái tóc đen dài lay láy được vén qua 1 bên gọn gàng. Mặc dù góc chụp chỉ là nửa khuôn mặt của tôi thôi, nhưng có thể thấy rõ người chụp có vẻ là 1 tay bấm máy chuyên nghiệp. Chính tôi còn không nhận ra mình nữa luôn vì quá đẹp, quá hoàn mỹ. Sóng mũi cao thon gọn, cặp mắt nhắm nghiền, hàng lông mi dài cong vút. Da mặt trắng hồng không tì vết, nổi bật lên đôi môi đỏ mọng chúm chím không phủ 1 chút son phấn nào cả. Trông bức ảnh như 1 tác phẩm nghệ thuật về vẻ đẹp thuần khiết nhưng cũng rất quyến rũ của 1 cô gái tràn đầy sức xuân, đang nhắm mắt ngủ say sưa ngon lành. Đã thế, bên góc phải của bức ảnh, còn đề 1 hàng chữ nhỏ vô cùng bay bướm “My Lovely Wife”.Tía má ơi! “ Ngó lên trời, trời cao có thấu?” Ông nội này bị khùng hay gì rồi trời. Tự nhiên nổi tính trẻ trâu đâu ra, quất nguyên cái bản mặt tôi lên trang cá nhân của ổng trong tình trạng nửa kín nửa hở như thế, chả khác nào ” lạy ông tôi ở bụi này”. Nhưng thật may, thầy đã khoá tính năng bình luận. Nên 1 lực lượng đông đảo dân mạng chỉ tràn vào thả tim, like, và cả phẫn nộ rần rần. Tôi quay lại bảng tin của mình thì gặp đúng ngay bài viết của trang diễn đàn sinh viên trường, tụi admin đăng cái ảnh của tôi đang xuất hiện trên trang của thầy, kèm theo caption “Nhà thầy Vũ đã có nóc, xin chị em hãy giữ lại chút tự trọng, đừng nên quá đau buồn”. Nhưng tôi không dám đọc bình luận của tụi nó, sợ bị sốc nên lại cất điện thoại vào giỏ xách vì giáo viên đến rồi! Vì mắt không thấy, tâm sẽ không ngày học tập trong đau thương và tủi nhục, tôi nên “đa tạ” ông thầy già nhà tôi ra sao đây, khi đi đến đâu cũng bị dân chúng ngoái lại nhìn, rồi xì xào các kiểu. Ngay cả giáo viên trên bục giảng hôm nay, tuy miệng thì giảng nhưng mắt lại dừng lại nơi tôi kiểu dò xét, khiến tôi lúng túng mặt mày sượng trắng như múi sầu riêng chưa chín. Đúng là không sợ quân địch mạnh, chỉ sợ đồng đội...chơi xấu sau lưng là vậy. Tôi muốn giận thầy đến tức run cả người. Nên khi chiều về đến nhà, tôi bơ luôn khi thấy ổng đang mở cửa bước vào phòng. Mặt không thèm chào hỏi mà nằm dài lên sô pha coi tivi không thèm đả động gì tới thầy hết. Có lẽ ổng biết nguyên nhân mà tôi lại lạnh tanh như thế, nên tính ra ghế sô pha ngồi xuống nói chuyện với tôi. Nhưng khi ổng vừa đặt mông ngồi, tôi lạnh mặt đứng lên đi thẳng ra ngoài phòng, đến khu bếp phụ dì Phương dọn cơm chiều diễn ra khi thầy cứ chốc chốc gắp đồ ăn cho tôi để kiếm chuyện làm hoà, nhưng tôi không thèm trả lời câu nào cả. Gắp miếng nào thì tôi ăn miếng đó nhưng nói chuyện thì không nhé! Trông thầy cứ như 1 tên nịnh thần, cơm bưng nước rót cho tên “đại nhân” khó ưa là tôi, khiến chị Như lườm lén tôi nãy giờ không ngừng vì chướng con nước xong xuôi, tôi vào phòng lấy từ vựng môn Ngoại Ngữ chuyên ngành ra ngồi trên ghế sô pha để học, còn thầy đứng hồi lâu nhìn tôi rồi cũng bỏ vào thư phòng làm việc. Ừ, vô đó mà ăn năn tội đi cưng! Bộ ra năn nỉ tiếp không được hả? Đúng là thanh niên thiếu nghị lực. Tự nhiên khoảnh khắc ổng bỏ tôi rồi đi vào thư phòng, khiến tôi phải ngoái đầu theo nhìn mà cảm thấy hụt hẫng. Nói chứ tính con gái nó vậy, miệng nói giận rồi làm mình làm mẩy ,chứ thật ra là đang trông mong tụi đàn ông chủ động ra làm hoà. Phải làm hoà năn nỉ thật nhiều lần để cho biết là quan tâm nhất, thương mình nhất mới chịu cơ. Làm hoà gì có chút xíu rồi buông xuôi bỏ lơ người ta liền. Vậy mà là nói thương tôi, yêu tôi nhiều nhất! Thật xạo “choá”!Tôi ấm ức nên học không vào, tức mình đứng dậy, bực bội đặt quyển sách giáo khoa lên bàn rồi đi vào phòng vệ sinh tắm rửa cho tỉnh táo. Không thèm quan tâm nhau nữa thì thôi! Đây ứ cần nữa nhá! Tôi gội đầu rồi đứng dưới vòi sen, để nước xả từ đầu xuống chân cho đã mát và sạch xà phòng còn dính trên người. Vu vơ hát bài “Em bé” của Amee và Karik cho đỡ buồn miệng“...Để anh vẫn luôn gọi em là em béDẫu 40, 60, 80 anh vẫn luôn chung tìnhVẫn ủi an, chở che, cảm thông cho emĐôi khi em tự dưng lại nắngRồi em tự dưng lại mưaHoặc đôi lần em ở giữa....”Rồi tôi bị làm cho giật mình la “Áaaa” lên 1 cái!

nên gọi anh là thầy hay chồng